Mạnh Duật Niên cởi bỏ chiếc áo măng tô, tùy ý vắt lên lưng ghế, để lộ bộ vest được là lượt phẳng phiu, cắt may tinh xảo. Nút thắt cà vạt Pratt được thắt vô cùng chỉn chu, gọn gàng, càng tôn lên đường nét sắc sảo nơi yết hầu. Cả người anh toát ra vẻ cấm dục xa cách, nhưng lại ẩn hiện nét phong trần và sức gợi cảm đầy nguy hiểm.

Nếu không phải đã từng nếm trải một bộ mặt khác của anh ở trên giường, có khi cô đã lại bị cái vẻ ngoài này đánh lừa.

Hoắc Hân Đồng khoanh tay, lạnh lùng nhìn anh ngồi xuống đối diện.

“Chu Văn Kiến là người của tôi,” giọng anh thong thả, không chút vội vã, “Cô Hoắc, chính miệng em đã nói muốn tôi đến gặp em.”

Cô nhìn chằm chằm vào gương mặt không chút gợn sóng của anh, nơi cổ họng phát ra một tiếng cười khẩy.

“Vậy thì sao?” Cô thản nhiên xì một tiếng, “Anh muốn nhắc nhở tôi rằng, vì tôi cầu xin anh nên anh mới hạ mình tới đây à?”

Mạnh Duật Niên nhìn xoáy vào làn môi đỏ mọng của cô, ánh mắt anh tối sầm lại.

Hoắc Hân Đồng không chịu nổi cái vẻ im lặng như hũ nút này của anh, đầu lưỡi khẽ cử động: “Mạnh Duật Niên, tôi với anh chẳng có gì để nói cả.”

Dứt lời, cô đứng bật dậy, chân ghế kéo lê trên mặt sàn phát ra một tiếng “két” chói tai.

Mạnh Duật Niên tựa lưng vào ghế, chân mày anh hơi nhíu lại, nhất thời không có động tác gì.