Ngày hôm sau, Kinh thị hiếm hoi có một ngày sương mù dày đặc.

Bầu trời xám xịt như bị phủ một lớp gạc cũ. Nắng thì vẫn có, nhưng chỉ mạ được một đường viền kim nhạt yếu ớt quanh rìa những tầng mây.

Bên ngoài hội sở, những khóm trúc sớm đã kết một lớp sương mỏng, lũ cá chép gấm dưới ao đều lặn xuống đáy, thi thoảng mới có một hai con trồi lên, miệng há hốc đớp bóng nước rồi lại lặn mất tăm.

Chu Văn Kiến đã đợi trong trà thất gần một tiếng đồng hồ.

Nước trà đã uống hết hai ấm, trong miệng không còn chút dư vị gì, lòng thầm lẩm bẩm: Vị khách từ Cảng đảo này đúng là phô trương thanh thế quá lớn. Ông ta lăn lộn trong giới buôn ngọc trai ở Kinh – Triết suốt mười mấy năm, từng gặp không ít nhân vật tầm cỡ, nhưng đây là lần đầu tiên bị cho leo cây lâu đến thế.

Đang mải suy nghĩ thì cửa đẩy ra. Ông ta ngẩng đầu lên, nhất thời ngẩn người.

Một người phụ nữ trẻ thong thả bước tới, trên người khoác hờ chiếc áo măng tô bằng lông cừu màu yến mạch, để lộ bờ vai tròn trịa. Bên trong là chiếc váy lụa hai dây màu đỏ rượu, tà váy nhẹ nhàng lướt qua dưới đầu gối. Quai mảnh của đôi giày cao gót quấn một vòng quanh cổ chân, càng tôn lên bắp chân thon nhỏ. Mái tóc xoăn dài lười biếng gạt sang một bên vai, khẽ đung đưa theo nhịp bước.

Ngũ quan tinh xảo đến mức thực ảo khó phân, đặc biệt là nốt ruồi nhỏ nơi đuôi mắt, càng tăng thêm vài phần kiều mị khó nhận ra. Cô giống như một đóa hồng đỏ rực rỡ trương dương, đẹp đến mức trực diện và chói mắt.

Chu Văn Kiến đứng bật dậy, chút bực dọc vừa rồi tan thành mây khói: “Cô Hoắc? Chào cô, tôi là Chu Văn Kiến.”

Hoắc Hân Đồng gật đầu, cô đặt túi xách lên chiếc ghế bên cạnh rồi ngồi xuống. Cô liếc nhìn bộ đồ trà bằng sứ thanh hoa trên bàn nhưng không hề chạm vào.