Trên toàn thế giới chỉ có đúng 30 chiếc được bán ra, lại là mẫu đồng hồ đang rất hot, số người có thể sở hữu nó quả thực chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Vậy mà anh lại đeo nó trên tay, hơn nữa còn là quà được tặng, chứng tỏ quan hệ giữa người tặng và người nhận phải rất tốt.

Nhưng sinh nhật Trần Việt không phải dịp này, tự dưng có người tặng món quà đắt tiền như vậy, không phải có việc nhờ vả thì cũng là nhắm đến những thứ còn giá trị hơn.

Người nọ nhìn chiếc đồng hồ trên tay Trần Việt với vẻ tiếc nuối.

Vị thiếu gia này, thứ nhất là không thiếu tiền, thứ hai quan hệ với anh ta cũng chẳng thân thiết đến mức có thể xin xỏ, đành phải tính cách khác vậy.

Chu Minh Xuyên chua lòm nhìn chiếc đồng hồ: “Ai tặng thế? Mà cậu nâng niu như bảo bối vậy?”

Trần Việt mỉm cười nhẹ: “Liên quan gì đến cậu?”

“Xì, ai thèm biết chứ?”

Chu đại thiếu gia bực dọc bỏ đi xuống lầu dưới. Vừa lúc nghi thức đính hôn bắt đầu.

Cô dâu chú rể tương lai tay trong tay chậm rãi bước đi trên con đường trải hoa, trước mặt và sau lưng là các nhiếp ảnh gia đang bấm máy điên cuồng, cùng đội ngũ quay phim chuyên nghiệp.