Tiệc đính hôn của Tạ Khả Tình kết thúc chưa được hai ngày thì Tống Thù Đồng đã mang theo ngọn lửa giận ngùn ngụt đến công ty.
Suốt dọc đường, bất cứ ai quen biết cô và nắm được chút tình hình đều không dám mon men lại gần.
Cửa văn phòng Tống Doãn Đình bị đá văng ra.
Cái tên chuyên đi muộn về sớm như anh ta, hôm nay lại hiếm hoi có mặt ở công ty sớm hơn mười phút, chỉ để ngồi trong văn phòng chờ thưởng thức bộ dạng tức giận đến hộc máu của người chị cùng ba khác mẹ.
“Bốp” một tiếng, lòng bàn tay Tống Thù Đồng đập mạnh xuống bàn làm việc của Tống Doãn Đình.
Đôi mắt vốn luôn bình tĩnh giờ đây ánh lên tia lạnh lẽo.
“Chị cả, mới sáng sớm mà hỏa khí đã vượng thế sao?” Tống Doãn Đình nhếch mép, không hề bị khí thế của Tống Thù Đồng dọa sợ.
“Chẳng lẽ chị định động thủ đánh em à?” Anh ta tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa, “Đây là công ty đấy, động thủ thì nhiều người nhìn thấy lắm.”
Ánh mắt Tống Thù Đồng vẫn lạnh băng: “Cậu xem trộm bảng báo giá của tôi.”
Giọng điệu cô đầy vẻ khẳng định.