Đàm Tử Ngang đang thao thao bất tuyệt thì bị hắt cả ly rượu vào mặt, thấy anh ta sắp nổi điên lên, nhưng giây tiếp theo nhìn rõ người ném là ai thì anh ta khựng lại.
Rượu giội thẳng từ trên xuống.
Nguyên một ly đầy, Trần Việt còn chưa uống mấy.
Đàm Tử Ngang vừa tức vừa không hiểu chuyện gì.
Chỉ cần đầu óc không có vấn đề thì ai cũng biết cái cớ “trượt tay” của Trần Việt là xạo. Anh cố tình làm vậy.
Trần Việt đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống Đàm Tử Ngang đang ôm mũi, giọng điệu không có nửa điểm hối lỗi: “Tiện thể giúp Đàm thiếu tỉnh rượu luôn, lần sau nói chuyện nhớ uốn lưỡi bảy lần.”
Nói đến mức này rồi, Trần Việt quay sang nói với Triệu Bỉnh Hằng, chủ xị bữa tiệc tối nay: “Anh Bỉnh Hằng, lần sau em mời anh ăn cơm nhé, tối nay em có việc đi trước.”
Trần Việt vừa mới gây ra chuyện tày đình như vậy mà Triệu Bỉnh Hằng vẫn có thể mặt không đổi sắc chào tạm biệt anh.
Đợi đến khi bóng dáng Trần Việt biến mất sau cánh cửa.
Triệu Bỉnh Hằng nhìn Đàm Tử Ngang, cười như không cười buông một câu: “Còn dám già mồm nữa không?”