Sáng hôm sau, Tống Thù Đồng tỉnh dậy trong lòng Trần Việt.

Cánh tay anh vắt ngang eo cô, dưới lớp chăn hai đôi chân đan xen quấn quýt.

Điều hòa phòng ngủ để hơi lạnh, khiến Tống Thù Đồng trong lúc ngủ cũng theo bản năng tìm kiếm nguồn nhiệt ấm áp. Và trong ổ chăn này, nơi gần Trần Việt nhất chính là nơi ấm áp nhất.

Hai người trưởng thành xa nhau mấy ngày, củi khô lửa bốc, tối qua quả thực đã giày vò nhau đến rất muộn.

Ban đầu Tống Thù Đồng còn có hứng thú dùng đầu ngón tay chọc chọc Trần Việt, trêu anh: “Sao tinh thần anh tốt thế?”

Vốn Trần Việt đã rất khó chịu, anh không thích phải “tự xử” một mình. Nếu bắt buộc phải thế, anh thà để Tống Thù Đồng đứng nhìn còn hơn. Bị cô nhìn, ít nhất về mặt tâm lý cũng được thỏa mãn đôi chút.

Nhưng khổ nỗi cô cứ như bố thí ân huệ, thỉnh thoảng mới ban phát một chút, rồi lại rụt lại. Đến khi thấy đuôi mắt Trần Việt đỏ lên, cô mới chịu làm Bồ Tát sống cứu vớt anh.

Trần Việt ghé vào tai cô lên án rằng tần suất mỗi tuần còn ít hơn cả kế hoạch ban đầu. Vốn dĩ ít nhất phải có ba buổi tối, nhưng cô thường xuyên thay đổi lịch trình, đặc biệt là tuần vừa rồi, Trần Việt không biết cô bận rộn chuyện gì.

Nếu là công việc, theo anh biết, gần đây Tập đoàn Chân Nguyên không có dự án lớn nào đến mức khiến cô bận tối mắt tối mũi như thế. Vậy thì chỉ có thể là những cuộc xã giao ngầm.

Dù Trần Việt thần thông quảng đại đến đâu cũng không thể nắm rõ từng hành tung của một người, trừ khi anh thuê thám tử tư theo dõi.