Trần Lục Nam đại khái hiểu được cô đang nghĩ gì, yết hầu anh khẽ chuyển động: “Ừm.”
Nhan Thu Chỉ nhìn anh một lúc, rõ ràng chỉ vài phút trôi qua mà cô lại có cảm giác như đã qua cả một đời.
Một lát sau, Trần Lục Nam nói: “Xong rồi.”
Nhan Thu Chỉ mím môi, cúi đầu lấy lại kem che khuyết điểm từ tay anh. Để tránh lộ cảm xúc, cô cố gắng giả vờ tức giận, cảnh cáo:
“Lần sau anh mà còn như vậy nữa, em sẽ không để yên đâu!”
Trần Lục Nam nhìn đôi tai đỏ ửng của cô, nghe giọng điệu nũng nịu kia, anh chẳng nói gì thêm.
Nhan Thu Chỉ luống cuống thu dọn đồ đạc, xác nhận trên người đã không còn dấu vết nào rõ ràng, sau đó thay một chiếc váy bước ra.
Trong căn phòng, người phụ nữ ấy rực rỡ đến mức khiến người ta không thể không ngoái nhìn.
Trần Lục Nam không kìm được mà đánh giá cô vài lần. Anh phải thừa nhận rằng, ánh mắt của những người hâm mộ trên mạng thực sự rất tinh tường.
Nhan Thu Chỉ phớt lờ ánh nhìn của anh, nhanh chóng chuẩn bị xong xuôi và nói một câu:
“Em đi chụp tạp chí đây, tối nay không về nhà ăn cơm đâu.”
“Ừ.”