Nghe xong câu trả lời, Nhan Thu Chỉ như thở phào nhẹ nhõm, cảm giác trong lòng nhẹ hẳn. Cô cũng chẳng rõ tại sao lại vậy.

Ngước lên, ánh mắt cô vô tình chạm phải ánh mắt của Trần Lục Nam.

Anh nhìn cô, giọng trầm trầm:
“Về nhà sớm chút.”

“Ừm.”

Chẳng mấy chốc, hai người cùng rời đi.

Mẹ Trần cố gắng giữ cả hai ở lại qua đêm, nhưng anh không đồng ý, dù bà có nói gì cũng không lay chuyển được.

Trước khi đi, bà còn dúi vào tay Nhan Thu Chỉ rất nhiều đồ. Ban đầu cô định từ chối, nhưng nghĩ lại, cô đành nhận hết.

Về đến nhà, Trần Lục Nam chủ động mang hết đồ mẹ anh đưa vào trong nhà.

Nhan Thu Chỉ cảm thấy hơi bất ngờ, nghĩ thầm hôm nay Trần Lục Nam có vẻ dễ chịu hơn.

Cô lững thững theo sau vào nhà. Lúc bước vào, tầng một không có ai.