Cách đó không xa, Trần Lục Nam đứng thẳng người, dáng vẻ điềm đạm như thường lệ. Dù chưa làm gì cả nhưng ánh mắt lạnh lùng ấy lại khiến Nhan Thu Chỉ cảm thấy ấm áp lạ thường.

Dưới ánh nắng trưa, gương mặt anh càng thêm sắc nét, đường nét như được tạc từ đá cẩm thạch.

Nhan Thu Chỉ ngẩn người, ngạc nhiên nhìn anh: “Về nhà hả?”

Trần Lục Nam gật đầu, giọng nhẹ nhàng: “Anh có việc đột xuất, đã nói với ba rồi, không ở đây ăn cơm.”

Mắt Nhan Thu Chỉ sáng lên, định hò reo “Hôm nay anh Trần biết điều quá” thì từ một góc vọng lại giọng nói khó chịu: “Vậy anh tự đi một mình không được à?”

Gia Trì nhìn Trần Lục Nam với ánh mắt ghét bỏ không giấu.

“…”

Trần Lục Nam liếc nhìn cậu ta.

Nhan Thu Chỉ bắt gặp ánh mắt Trần Lục Nam, không đắn đo đáp: “Không được.”

“Tại sao?”