Công viên giải trí hôm nay không đông đúc lắm, có lẽ vì gần Tết nên nhiều người đã về quê.
Nhan Thu Chỉ nắm chiếc bóng bay nhỏ trong tay, trông thật đáng yêu dù không hợp với phong cách ăn mặc của cô, nhưng cô rất thích nó. Cô kéo vành mũ xuống, liếc nhìn người đàn ông bên cạnh: “Chúng ta đường đường chính chính xuất hiện ở đây như này, không sợ bị chụp ảnh sao?”
Trần Lục Nam khẽ “ừm” một tiếng: “Không đến mức đó đâu.”
Cả hai đều ăn mặc kín đáo, đội mũ và đeo khẩu trang. Ở công viên giải trí, mọi người đều mải vui chơi “điên cuồng”, hiếm ai để ý đến người khác. Dù có để ý đến thì với cách hóa trang này, cũng khó mà nhận ra họ ngay được.
Nghe Trần Lục Nam nói vậy, Nhan Thu Chỉ mới yên tâm.
Cô nhìn quanh một vòng, công viên có khá nhiều trò chơi. Cô nghĩ ngợi, chọc chọc tay Trần Lục Nam: “Anh muốn chơi gì?”
“Tùy em.”
Nhan Thu Chỉ quay đầu nhìn về phía không xa, chỉ tay và nói: “Hay là tàu lượn siêu tốc đi.”
Trần Lục Nam: “…”
Tàu lượn siêu tốc, búa rơi tự do, thuyền cướp biển… Vì không phải xếp hàng lâu nên Nhan Thu Chỉ kéo Trần Lục Nam chơi hết tất cả các trò.