Trong thang máy, Nhan Thu Chỉ đứng ở giữa, hai bên là hai người đàn ông cao lớn như hai vị Phật. Cô luôn cảm thấy có một ngọn lửa vô hình đang âm ỉ cháy, thậm chí nếu sơ ý một chút còn có thể tự thiêu đốt chính mình.
Qua tấm gương phản chiếu của thang máy, Nhan Thu Chỉ liếc nhìn Trần Lục Nam rồi lại nhìn sang Nhan Gia Trì.
Nhan Gia Trì mím chặt môi, mí mắt giật giật, đồng phục học sinh hơi xộc xệch, vẻ mặt không vui.
Cô quay đầu lại, vô tình nhìn thấy vết đỏ trên cổ cậu em trai.
‘Cổ em bị làm sao thế?’ Nhan Thu Chỉ đột ngột hỏi. ‘Em đánh nhau với ai à?’
Nhan Gia Trì liếc nhìn cô: ‘Không có gì.’
“Nhan Thu Chỉ không kìm được, định với tay kiểm tra: ‘Chị đã nhìn thấy rõ ràng rồi mà em còn chối.’
Cô vừa định kéo áo Nhan Gia Trì thì Trần Lục Nam đã nhanh tay ngăn lại: ‘Nhan Nhan, chúng ta vẫn đang ở trong thang máy.’
Nhan Thu Chỉ khựng lại, im lặng thu tay về.
May mắn là thang máy di chuyển nhanh, chẳng mấy chốc đã xuống tới tầng của cô.