Anh hôn lên môi cô.
Nụ hôn này còn dịu dàng và quyến luyến hơn Nhan Thu Chỉ tưởng tượng.
Anh ngậm lấy môi cô, ngón tay vuốt ve cổ cô, khiến Nhan Thu Chỉ thả lỏng.
Nhan Thu Chỉ nức nở một tiếng, Trần Lục Nam nhẹ nhàng tách hàm răng cô, tiến vào trong khoang miệng, quấn lấy lưỡi cô không rời.
Anh day cắn môi cô, sự dịu dàng ban đầu dần biến mất.
Nhan Thu Chỉ ngồi trên đùi anh, cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trên cơ thể anh.
Trong căn phòng rộng lớn, hơi thở ái muội lan tràn, nóng bỏng, khiến người ta không thể nào hoàn hồn lại từ sự quyến luyến này.
Ban đầu, Nhan Thu Chỉ còn miễn cưỡng đáp lại anh, nhưng dần dần, tâm trí cô hoàn toàn bị Trần Lục Nam dẫn dắt.
Cô cảm nhận được bàn tay nóng rực của anh di chuyển trên người mình qua lớp quần áo… Cảm nhận được sự khao khát của anh.
Một lúc lâu sau, khi Nhan Thu Chỉ tưởng chừng như có chuyện gì đó sắp xảy ra, Trần Lục Nam đột ngột buông cô ra.