Nếu đây là phòng mình thì có lẽ Trần Lục Nam đã bị đuổi đi rồi
Lời định nói Nhan Thu Chỉ lại nuốt về. Đối mặt với ánh mắt thâm trầm của người đàn ông một lúc lâu, lỗ tai nóng lên, gò má ửng hồng, cuối cùng chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi mắng: ”Anh có thể giữ lại một chút hình tượng của mình được không?”
Sao bây giờ suốt ngày cứ giở trò lưu manh, đúng là không phải người.
Mặc dù loại cảm giác này không quá đáng ghét, nhưng làm cho người ta không kịp phòng bị.
Trần Lục Nam nhìn chằm chằm lỗ tai đang đỏ của cô, cúi đầu nở nụ cười.
Nhan Thu Chỉ cho là anh đang cười mình, nhịn không được đạp anh một cái, dùng ánh mắt cảnh cáo: ”Anh cười cái gì?”
Trần Lục Nam rũ mắt, trêu ghẹo nhìn cô: ”Xấu hổ?”
Nhan Thu Chỉ mặc kệ anh.
Trần Lục Nam cười khẽ nói: ”Đây không phải là cái em nghĩ sao?”
Thầy và trò.