Xung quanh gió lặng thinh.

Trong xe, Trần Lục Nam nói xong câu nói vô lại kia, Nhan Thu Chỉ chấn kinh mất mười giây.

Thật sự là mười giây.

Trước nay cô không hề nghĩ tới Trần Lục Nam lại có một mặt như vậy, hoàn toàn khác hẳn với con người anh trước kia, nhưng kỳ lạ thay, anh như vậy lại không khiến người ta chán ghét nổi.

Thậm chí còn… còn có chút đặc biệt thích.

Một Trần Lục Nam như vậy chỉ có Nhan Thu Chỉ mới có thể thấy, cũng chỉ có cô mới nhìn thấy mặt này của anh, những người khác đều không biết, cũng không tưởng tượng nổi, càng sẽ không được Trần Lục Nam đối đãi như vậy.

Trên mặt Nhan Thu Chỉ dần dần ửng đỏ, cắn môi nhìn anh.

Trần Lục Nam một tay đặt trên tay lái, ghé mắt nhìn cô, đôi mắt thâm thúy kia của anh giống như một vòng xoáy, hút cô vào như nam châm.

Trong xe tĩnh lặng, Trần Lục Nam còn có chút xấu tính cong môi, dụ dỗ cô: “Nhan Nhan.”

Tim Nhan Thu Chỉ đập thình thịch, theo bản năng nuốt nước miếng.