Hai người trò chuyện một tiếng đồng hồ trước khi Nhan Thu Chỉ tắt điện thoại.

Vừa mới tắt máy được một lúc, Trần Lục Nam đã gọi điện tới.

Nhan Thu Chỉ đảo mắt, lười biếng dựa vào ghế nói: “Alo.”

“Em đang làm gì?”

Giọng nói trầm khàn của người đàn ông vang lên từ đầu dây bên kia, xuyên qua những âm thanh sột soạt của dòng điện, như truyền vào tai cô, hơi thở ấm áp phả vào, thật dễ chịu.

Lông mi Nhan Thu Chỉ khẽ run lên, dựa vào ghế, mơ hồ nói: “Em vừa mới nói chuyện điện thoại với Thẩm Mộ Tình.”

Trần Lục Nam nói “ừm” một tiếng, tỏ ý đã hiểu.

Im lặng một hồi, Nhan Thu Chỉ nghe giọng nói phía anh có vẻ không ổn, thấp giọng nói: “Anh vẫn ở công ty sao?”

“Vẫn còn chút việc.”

Trần Lục Nam nói ngắn gọn.