Nhan Thu Chỉ không nói chuyện.

Cô cảm thấy Trần Lục Nam quá phạm quy rồi, hết lần này đến lần khác, cô căn bản là không thể chống đỡ được.

Hai người đứng ôm nhau tại chỗ, Trần Lục Nam vỗ nhẹ lưng trấn an cô.

Một lát sau, Trần Lục Nam cúi đầu hỏi: “Không muốn qua đó xem thử sao?”

“Muốn.”

Nhan Thu Chỉ chớp chớp mắt, cố nén cảm xúc đang cuồn cuộn trong người, giọng nói run run: “Anh đưa em qua đó, em muốn xem những cái đèn đó.”

Trần Lục Nam thở phào nhẹ nhõm: “Được.”

Hai bên là những chiếc đèn ông sao, ông trăng quen thuộc, được kết nối với nhau, tạo thành một dải ngân hà lộng lẫy, bắt mắt.

Cô men theo những chiếc đèn đó đi vào bên trong, ngoài những chiếc lều và bếp nướng đã được dựng sẵn, gần đó còn có một bó hoa.

Nhan Thu Chỉ lại quay đầu nhìn Trần Lục Nam.