Vầng trán ấm áp, hơi ấm còn sót lại rất lâu vẫn chưa tan đi.
Nhan Thu Chỉ muốn bản thân bình tĩnh lại một chút, muốn tự nhủ rằng đây không có gì to tát, chỉ là một nụ hôn lên trán mà thôi, không có gì phải kích động cả, nhưng nhịp tim vẫn không thể chậm lại được.
Cô chưa từng biết rằng, Trần Lục Nam lại có thể một lời không hợp liền động thủ như vậy.
Lông mi cô run lên và gương mặt ửng hồng.
Sau khi Trần Lục Nam hôn xong, anh xoay người lấy mũ và khẩu trang ở bên cạnh đeo lên cho cô, khi ngón tay anh vô tình chạm vào má cô, anh giật mình vì cái chạm nhẹ nhàng đó.
Anh cúi đầu nhìn cô, trong ánh mắt mang theo ý cười: “Sao em không nói gì?”
Giật mình một cái, nhịp tim đang cố gắng đè nén của Nhan Thu Chỉ lại trở nên rộn ràng, cô cắn chặt môi, rất lâu sau mới nói ra một câu: “Không có ai theo đuổi người khác như anh cả.”
“Ừm.”
Trần Lục Nam không hiểu.
Nhan Thu Chỉ tức giận trừng mắt nhìn anh, bực bội nói: “Người còn chưa theo đuổi được anh đã bắt đầu hôn trộm rồi, anh thấy anh có hơi nhanh quá không?”