Hơi thở của anh phả vào sau gáy khiến Nhan Thu Chỉ căng cứng người. Cô cúi đầu nhìn Trần Lục Nam, chợt nhận ra mình chẳng thể kiên trì được lâu nữa.
Cô chưa từng biết rằng sau khi thổ lộ, Trần Lục Nam lại hành động dứt khoát đến vậy, khác hẳn với con người trước đây. Một Trần Lục Nam như thế này khiến Nhan Thu Chỉ không tài nào chống đỡ nổi, đạo hạnh của cô quá nông cạn.
Run rẩy đè nén nhịp tim đang loạn nhịp, mãi một lúc sau cô mới thốt ra được một câu: “Công ty anh không có việc gì sao?”
Trần Lục Nam khựng lại một chút rồi cúi đầu cười: “Ừ, xử lý xong rồi.”
Thực ra khi nhận được tin nhắn của cô, anh đã ở sân bay. Ban đầu anh định sáng mai sẽ “tình cờ” gặp cô trên máy bay, nhưng một cuộc họp không thể trì hoãn buộc anh phải xử lý công việc trước. Sau khi giải quyết xong đống giấy tờ khẩn cấp, anh mới vội vã đến sân bay. Những việc rườm rà còn lại, anh đã dặn dò trợ lý, nếu không xử lý được thì cứ đến nhà tìm vị Trần tổng kia, người vừa xuất viện về nhà tĩnh dưỡng, đang rất rảnh rỗi. Trợ lý không nói gì, chỉ biết rưng rưng nhìn Tiểu Trần tổng bỏ lại công việc rồi chạy trốn.
Nghe những lời ấy, Nhan Thu Chỉ không rõ sâu thẳm trong lòng mình đang cảm thấy gì. Tim cô đập như sấm nhưng lý trí vẫn còn đó. Lý trí và cảm xúc như đang giằng xé, một cảm xúc bị đè nén nào đó muốn vỡ òa. Đang lúc căng thẳng, tiếng chuông cửa bỗng vang lên, cắt đứt bầu không khí mập mờ giữa hai người.
Nhan Thu Chỉ lập tức thoát khỏi sự dịu dàng của Trần Lục Nam: “Châu Châu đến rồi.”
Cô liếc nhìn anh, ý tứ rất rõ ràng.
Trần Lục Nam nhướng mày, chiếc áo khoác trong tay còn chưa kịp đặt xuống, chậm rãi đứng thẳng người dưới ánh đèn. “Anh phải trốn đi à?”
Nhan Thu Chỉ nghẹn lời, không hiểu sao lại nghe ra chút oán trách từ câu nói ấy. Cô mím môi nhìn sắc mặt anh, chợt thấy có lỗi. Người ta ngàn dặm xa xôi đến xin lỗi, vậy mà cô lại bảo người ta trốn đi, quả thật không phải việc một con người nên làm.