Nụ hôn này… sau khi Nhan Thu Chỉ nhớ lại, dường như mang theo cảm giác vấn vương, không dứt.

Không nỡ rời xa.

Khi Trần Lục Nam ôm và hôn cô, sức mạnh từ cánh tay anh không ngừng truyền tới.

Nhan Thu Chỉ khẽ rên, hé môi mặc anh tự do tung hoành.

Sau lưng cô là cánh cửa lạnh lẽo, phía trước là thân hình nóng bỏng, cả người như chìm trong nước sôi lửa bỏng.

Trần Lục Nam hôn cô rất mãnh liệt, như thể muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy.

Nhan Thu Chỉ không thể nào chịu đựng được.

Một lúc lâu sau, Trần Lục Nam kiềm chế hơn một chút, hơi nghiêng đầu, hôn lên má và sau tai cô.

Hơi thở của anh rất rõ ràng, phả vào tai cô.

Nhan Thu Chỉ nghe thấy, lông mi khẽ run.