Sau khi tin nhắn gửi đi, Trần Lục Nam không trả lời ngay, có lẽ anh đang bận nên chưa xem điện thoại.

Nhan Thu Chỉ quay về phòng, một lát sau chuông cửa vang lên. Cô bất giác nở nụ cười khi mở cửa, nhưng nụ cười trên môi cô cứng đờ lại khi thấy người đứng trước mặt.

Lâm Thế Nhược đứng ở cửa, cúi đầu nhìn cô, mỉm cười nói: “Rõ ràng thế cơ à?”

Nhan Thu Chỉ nắm chặt tay nắm cửa, không hiểu ý anh: “Rõ ràng gì cơ?”

Lâm Thế Nhược không nói gì, anh ta trầm giọng hỏi: “Em đang đợi ai à?”

“Ừm.”

Nhan Thu Chỉ không có gì phải giấu giếm Lâm Thế Nhược. Ngay cả khi cô nói ra, Lâm Thế Nhược cũng sẽ không công khai chuyện này.

Lâm Thế Nhược khựng lại một chút, thấp giọng hỏi: “Đợi Trần Lục Nam à?”

Nhan Thu Chỉ ngạc nhiên nhìn anh ta.

Lâm Thế Nhược cười khổ, nói nhanh: “Sớm đã đoán ra rồi. Trước đây khi em quay phim, Trần Lục Nam thường xuyên xuất hiện ở khách sạn, chẳng phải quá bất thường sao?”