Những lời này đều là thật, thậm chí Trần Lục Nam còn từng không ít lần ảo tưởng về nó.

Tuy rằng trong cuộc sống anh rất ít khi tiếp xúc với trẻ con, nhưng thỉnh thoảng khi tham gia các hoạt động, hoặc là những bữa tiệc tối, anh sẽ gặp một vài đối tác bàn luận về con cái của họ.

Không phải cố ý, đôi khi vô tình nhắc đến một câu, hoặc là khi nhìn thấy nụ cười trên mặt họ lúc con cái gọi điện thoại tới, Trần Lục Nam đã mường tượng ra rất nhiều hình ảnh.

Nếu là con của anh và Nhan Thu Chỉ, chắc chắn sẽ rất xinh xắn.

Anh thích dáng vẻ đứa trẻ giống Nhan Thu Chỉ, như vậy anh sẽ càng yêu con hơn. Anh cũng hy vọng tính cách của con không giống mình, quá mức tẻ nhạt, không được lòng người, tốt nhất là giống Nhan Thu Chỉ, thỉnh thoảng kiêu căng không nói lý lẽ, nhưng nội tâm lại mềm mại và lương thiện.

Con của họ chắc chắn sẽ có một đôi mắt đẹp, bây giờ những đứa trẻ đều lớn lên rất đáng yêu, con của họ nhất định cũng vậy.

Khi con lớn hơn một chút, Trần Lục Nam sẽ dạy con gọi, mong con mở miệng gọi ba mẹ, và cũng mong con trưởng thành thật tốt.

Rất nhiều, rất nhiều điều, Trần Lục Nam đều đã nghĩ qua.

Anh hôn Nhan Thu Chỉ, kéo suy nghĩ của mình về, hơi tách ra một chút.

“Nhưng đó chỉ là mong đợi mà thôi.”