Có lẽ là vì biết ơn anh về món mì trộn tương ngon tuyệt đó, hoặc cũng có thể là bị gương mặt và dáng người của Trần Lục Nam thu hút, Nhan Thu Chỉ đã không từ chối anh. Trong chuyện ấy, hai người vô cùng hòa hợp và ăn ý một cách bất ngờ.

Chỉ có trong những khoảnh khắc này, Nhan Thu Chỉ mới nảy sinh ảo giác rằng họ thật sự là một cặp vợ chồng yêu thương nhau. Nhưng cô không ngờ rằng, tối nay Trần Lục Nam lại không định buông tha cho cô, thậm chí còn nhớ rõ lời cô nói. Khi cô đã bị anh “giày vò” đến kiệt sức, người đàn ông áp sát vào bên tai cô, hít hà hơi thở đầy khiêu khích rồi trầm giọng hỏi: “Ai mới thực sự hữu dụng hơn?” Nhan Thu Chỉ khóc mà không còn nước mắt, cảm nhận từng động tác của anh, ngón chân cô co quắp vào nhau, gương mặt đỏ bừng như đóa hồng chờ nở rộ, xinh đẹp và ướt đẫm. Cô cắn môi, ngước mắt lên trừng anh. Trong chuyện này, Trần Lục Nam tỏ ra kiên nhẫn với cô hơn bình thường nhiều. Anh từ tốn chờ đợi câu trả lời của Nhan Thu Chỉ. “hử?”

Âm cuối cùng của anh cất lên sự câu dẫn khó cưỡng. Nhan Thu Chỉ không chịu nổi, cuối cùng đành phải thừa nhận: “Anh… anh hữu dụng hơn… Aaa… Anh còn hữu dụng hơn cả cư dân mạng…” Không biết là vì lời của Nhan Thu Chỉ đã kích thích Trần Lục Nam hay sao mà đêm đó, anh đã thể hiện đủ mọi mặt về sự “hữu dụng” của mình, khiến cô phải hoàn toàn phục tùng. Sau khi xong việc, Nhan Thu Chỉ nghĩ, thật ra quan hệ của cô và Trần Lục Nam như hiện tại cũng khá tốt. Tuy không có tình cảm gì, nhưng khi gặp khó khăn vẫn có người hỗ trợ theo nhu cầu, cô không phải một mình lẻ loi, cũng là điều đáng mừng.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Nhan Thu Chỉ bất ngờ khi thấy Trần Lục Nam vẫn còn ở đó.

Cô quay đầu nhìn người đàn ông đang ngủ bên cạnh, không khỏi ngạc nhiên. Theo thói quen bình thường, anh không phải típ người thích ngủ nướng.

Nhan Thu Chỉ nhìn chăm chú vài giây, không thể không thầm cảm thán rằng Trần Lục Nam đúng là được trời phú cho nhan sắc. Không chỉ có vẻ ngoài đẹp trai, một người đàn ông gần 30 tuổi mà làn da vẫn tốt đến vậy, ngay cả lỗ chân lông cũng khó nhìn thấy, trông sạch sẽ tinh tế đến lạ.

Đang mải nhìn thì Trần Lục Nam khẽ động mi mắt.

Nhan Thu Chỉ giật mình, định nhắm mắt lại thì ánh mắt hai người bất ngờ chạm nhau.

Con ngươi của anh rất sáng, lúc này đáy mắt không còn vẻ mê man của giấc ngủ, nhìn bình thường hơn nhiều, cũng không đến nỗi khiến Nhan Thu Chỉ phải đắm chìm.

Cô chớp chớp mắt, nhanh chóng hỏi: “Anh hôm nay có việc phải làm không?”