Ánh trăng như dòng nước, gió đêm nhẹ nhàng len lỏi qua khung cửa sổ, thổi tan đi chút không khí ái muội trong phòng.

Nhan Thu Chỉ vừa thấy Trần Lục Nam bấm chuông cửa đã vội vàng kéo anh vào trong, sợ có người nhìn thấy.

Trần Lục Nam cảm nhận được động tác của cô, ngước mắt nhìn vẻ mặt căng thẳng của cô, khẽ cười khẩy.

Nhan Thu Chỉ nghe ra ý cười trào phúng của anh, không vui nói: “Mẹ bảo anh mang cho em cái gì vậy?”

Trần Lục Nam đưa túi đồ trong tay cho cô.

Nhan Thu Chỉ cúi đầu nhìn, là một hộp được gói rất đẹp, khá lớn.

Cô ngạc nhiên, chớp chớp mắt hỏi: “Mẹ làm bánh kem ạ?”

“Ừ.”

Nhan Thu Chỉ rất thích đồ ngọt, nhưng vì là nghệ sĩ nên phải kiểm soát số lần ăn, bánh kem bên ngoài thường quá ngọt và nhiều calo.

Mẹ Trần trước đây rảnh rỗi có học làm bánh, biết Nhan Thu Chỉ thích nên thường làm cho cô. Bà luôn quan tâm đến việc Nhan Thu Chỉ không thể ăn đồ quá ngọt và nhiều calo, nên chọn nguyên liệu ít béo, ít năng lượng.