Lấy điện thoại ra xem, là mẹ cô, bà Mai Phương gọi tới. Tống Nam Thu hơi do dự một chút rồi mới bắt máy: “Mẹ.”
“Mẹ nghĩ giờ này con vẫn chưa ra tiệm, nên gọi giờ này chắc không làm phiền công việc của con.” Giọng bà Mai Phương rất khách sáo.
Sự khách sáo này, nói là tinh tế thì ít mà giống như một kiểu vạch rõ ranh giới lạnh nhạt thì nhiều. Đúng vậy, mẹ không thích cô. Ít nhất thì Tống Nam Thu luôn nghĩ như thế, và những lời nói, hành động của bà trong quá khứ đã hết lần này đến lần khác chứng minh nhận định này là đúng.
“Có chuyện gì mẹ nói đi ạ.” Tống Nam Thu hỏi thẳng, bỏ qua màn hàn huyên vô nghĩa.
Bà Mai Phương cũng đã quen với sự trực tiếp của cô: “Ngày mai là sinh nhật 50 tuổi của chú Vương. Chú ấy hỏi mẹ xem con và chồng con có muốn qua ăn bữa cơm không? Ý chú ấy là muốn cả nhà đông đủ, dù sao chúng ta cũng lâu rồi không gặp nhau.”
Chú Vương là người chồng sau khi ly hôn của bà Mai Phương. Bố mẹ Tống Nam Thu ly hôn ngay đúng ngày cô nhận được giấy báo trúng tuyển đại học. Thực tế, cuộc hôn nhân đó đã sớm mục nát từ khi cô lên năm, chỉ còn lại những trận cãi vã triền miên.
Cô vẫn nhớ rõ ngày hôm đó, mẹ vừa thu dọn hành lý vừa nói với cô bằng giọng không rõ là giải thoát hay oán trách: “Nếu không phải vì con, mẹ đã ly dị bố con từ lâu rồi. Giờ con đã trưởng thành, đỗ đại học, mẹ cũng xem như đã xong trách nhiệm. Sau này chuyện của con, con tự quyết định lấy.”
Câu nói “Nếu không phải vì con” đã theo Tống Nam Thu suốt từ thuở nhỏ đến khi lớn lên. Giống như sự tồn tại của cô chính là xiềng xích ngăn cản mẹ mình tìm kiếm hạnh phúc. Nhưng cô đâu có quyền chọn lựa việc mình được sinh ra?
Kể từ đó, mẹ cô có gia đình mới, cuộc sống mới. Liên lạc giữa hai người thưa thớt dần, thường chỉ vào dịp lễ Tết hoặc khi có việc trọng đại của đối phương mới gọi một cuộc điện thoại khách sáo và xa lạ như thế này.
Tống Nam Thu im lặng. Bà Mai Phương chờ một lúc không thấy đáp lại, bèn bồi thêm một câu: “Đi hay không tùy con quyết định, mẹ chỉ thông báo một tiếng vậy thôi.”