Giang Diễn Chi bước vào, ánh mắt đầu tiên dừng lại trên người Mặc Xuyên đang chuẩn bị rời đi, ngay sau đó đảo qua Tống Nam Thu đang đứng cạnh anh ta. Khoảng cách hai người đứng sóng đôi khiến đôi mắt anh hơi trầm xuống.

Tầm mắt anh cuối cùng dừng lại trên mặt Tống Nam Thu: “Bận không?”

Tống Nam Thu không ngờ anh lại xuất hiện vào giờ này: “Không bận”

Mặc Xuyên thấy vậy liền gật đầu chào cô: “Vậy tôi đi trước nhé.”

“Vâng ạ.” Cô đáp.

Mặc Xuyên lại lịch sự gật đầu với Giang Diễn Chi, nhưng anh chỉ đáp lại bằng một cái nhìn vô cảm. Cánh cửa khép lại, tiệm hoa chỉ còn lại hai người bọn họ. Lúc này Giang Diễn Chi mới hỏi: “Khách hàng à?”

Tống Nam Thu gật đầu, lòng cô bỗng thấy căng thẳng một cách lạ lùng: “Vâng. Sao anh lại tới đây?”

Vốn dĩ ngoài việc thỉnh thoảng tiện đường chở cô về thì gần như anh chưa bao giờ đặt chân vào tiệm hoa của cô.

“Tiện đường xử lý chút việc gần đây nên ghé qua xem thử.” Trước đây anh chưa bao giờ có khái niệm “ghé qua xem thử” dù có tiện đường đến mấy. Tống Nam Thu thấy lạ nhưng cô không thể hiện ra mặt, chỉ “À” một tiếng.

“Mấy giờ em tan làm?” Anh chuyển chủ đề.