Tống Nam Thu cắm hoa xong liền đi vào phòng vệ sinh, đóng cửa lại.

Thấy cửa khép lại, bà Mạnh Chi Lan vội vàng ngồi xuống cạnh con trai, nhéo mạnh vào tay anh một cái, hạ thấp giọng: “Con làm sao thế hả? Chiều nay mẹ dặn con trong điện thoại thế nào? Mẹ nói con phải bàn bạc kỹ với Nam Thu cơ mà. Mẹ thấy hôm nay tinh thần con bé không được tốt, có phải dạo này con lại mải mê công việc không về nhà, làm con bé giận rồi không?”

Giang Diễn Chi xuýt xoa xoa chỗ bị nhéo, nhíu mày né tránh: “Mẹ, con bận việc công mà.”

“Công việc, công việc, lúc nào cũng công việc! Công việc quan trọng hay vợ quan trọng?” Bà Mạnh Chi Lan giận đến mức lườm anh cháy mặt, “Y hệt cái đức hạnh của bố con!”

Nhắc đến người bố quá cố, một bầu không khí nặng nề vô hình lập tức bao trùm, cắt đứt mạch cảm xúc giữa hai mẹ con. Cả hai đều rơi vào trầm mặc.

Trước khi Tống Nam Thu bước ra, bà Mạnh Chi Lan dịu giọng lại: “Diễn Chi à, chuyện cũ… con cũng nên học cách buông bỏ đi. Cứ mang theo nút thắt nặng nề như vậy mà sống thì đời này không xuôi chèo mát mái được đâu.”

Yết hầu Giang Diễn Chi khẽ chuyển động, anh né tránh ánh mắt mẹ: “Mẹ, con tự biết chừng mực. Còn chuyện con cái… con nói thẳng luôn, con chưa có kế hoạch đó.”

Bà Mạnh Chi Lan định nói thêm gì đó, nhưng cửa phòng vệ sinh đã mở, Tống Nam Thu bước ra. Giang Diễn Chi lập tức đứng dậy: “Trời cũng muộn rồi, chúng con xin phép về trước ạ.” Nói xong, anh đi thẳng ra huyền quan đổi giày.

Tống Nam Thu cũng cảm thấy đã đến lúc phải đi, cô chào mẹ chồng rồi theo anh xuống lầu.


Trên xe, không gian im ắng vô cùng. Tống Nam Thu nhìn phố xá lướt qua ngoài cửa sổ, cô định bụng nói với anh chuyện ngày mai đi mừng thọ chú Vương. Nhưng lời chưa kịp thốt ra thì điện thoại của anh trên bảng điều khiển đã reo vang.