Giang Diễn Chi vệ sinh cá nhân xong bước ra khỏi phòng tắm, thấy Tống Nam Thu vẫn giữ nguyên tư thế cũ, ngồi ngẩn ngơ trên giường với khuôn mặt đỏ bừng và ánh mắt thẫn thờ. Anh xoay người đi về phía tủ quần áo, khoảnh khắc xoay đi đó, khóe môi anh khẽ nhếch lên.
Anh lấy ra một bộ đồ thường ngày: một chiếc áo thun xám nhạt và quần tây sẫm màu. Anh quay lưng về phía cô, đứng trước tủ kính và bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo ngủ trên người.
Tầm mắt Tống Nam Thu vô thức bị thu hút. Chiếc áo trượt xuống, để lộ bờ vai rộng và tấm lưng vững chãi. Những đường cơ bắp rõ ràng, săn chắc, xương bả vai phập phồng theo động tác cánh tay, vẻ lực lưỡng này nhìn là biết do rèn luyện lâu năm chứ không phải chỉ là vẻ bề ngoài. Giang Diễn Chi là người rất khắt khe với bản thân, anh luôn duy trì cường độ huấn luyện cao. Điều này liên quan mật thiết đến nghề hình sự của anh; truy đuổi, bắt giữ tội phạm mà không có thể lực tốt thì không xong. Cho nên dù bận rộn đến đâu, anh cũng chưa bao giờ bỏ bê luyện tập.
Thân hình này chính là thành quả của bao mồ hôi và công sức thực thụ. Trên kệ sách trong phòng làm việc của anh, ngoài sách ra còn đặt vài chiếc cúp thi đấu đối kháng. Ánh nắng buổi sáng rạng rỡ chiếu lên người anh, làm nổi bật những dấu vết của sự rèn luyện, tạo nên một vẻ quyến rũ đầy nam tính khiến người ta phải nín thở.
Tống Nam Thu nhìn đến ngẩn ngơ. Lý trí bảo cô phải “phi lễ chớ nhìn”, mau dời mắt đi, nhưng đôi mắt lại như bị nam châm hút chặt lấy thân hình ấy. Trong đầu cô không tự chủ được mà hiện lên cảnh tượng tối qua trong phòng tắm, anh đã dùng đôi tay mạnh mẽ kia dễ dàng bế bổng cô lên đặt lên bệ đá. Hay xa hơn nữa, anh chỉ cần một tay là có thể nâng vững cơ thể cô… Cảm giác về sức mạnh ấy bỗng chốc trở nên cụ thể, khiến lòng cô có chút ngứa ngáy khó tả.
Mãi đến khi Giang Diễn Chi tròng chiếc áo thun vào, che đi khuôn ngực vạm vỡ rồi xoay người lại thay quần trước mặt cô, Tống Nam Thu mới đỏ bừng đến tận cổ. Cô hốt hoảng quay đi nhưng vẫn không nhịn được mà liếc trộm.
Ai mà chẳng thích ngắm trai đẹp cơ chứ? Nhất là một trai đẹp có thân hình cực phẩm như thế này.
Giang Diễn Chi mặc quần xong, kéo khóa, cài thắt lưng rồi ngẩng đầu lên, bắt gặp ngay đôi gò má đỏ như gấc của cô. Ánh mắt anh khẽ lay động, anh nảy sinh ý định muốn trêu chọc cô. Anh vòng sang phía bên giường cô đang ngồi, cúi người xuống, hai tay chống lên nệm ở hai bên thân thể cô.
Tống Nam Thu còn chưa kịp hoàn hồn sau cú sốc thị giác vừa rồi, thì mu bàn tay anh đã áp lên trán cô. Cô kinh ngạc ngẩng đầu. Giang Diễn Chi đã ghé sát mặt lại, ánh mắt nhìn sâu vào đôi mắt đang hoảng loạn của cô, chậm rãi hỏi: “Không phát sốt mà? Sao mặt em lại đỏ thế này?”
Sự tiếp cận đường đột này khiến Tống Nam Thu càng thêm luống cuống, cô chẳng thể nhận ra ý cười đầy “xấu xa” trong mắt anh. Cô đưa tay sờ má mình, quả nhiên nóng hổi. Cô cố trấn tĩnh nhưng giọng nói lại thiếu tự tin hẳn: “Có… có sao?”