Tiểu Tân vừa bước vào tiệm, ánh mắt đã bị người đàn ông lạ mặt đứng giữa tiệm hoa thu hút chặt chẽ.

Trời ơi, soái quá đi mất!

Tiểu Tân thầm hét lên trong lòng, nháy mắt bị cái vẻ nam tính quyến rũ ập vào mặt làm cho choáng váng, đôi mắt sáng rực lên. Tống Nam Thu thấy dáng vẻ ngây ngốc của cô ấy, cô đang định mở lời giới thiệu: “Tiểu Tân, đây là…”

“Chào cô.” Giang Diễn Chi lại nhanh hơn một bước lên tiếng. Anh quay sang Tiểu Tân, khẽ gật đầu: “Tôi là chồng của Nam Thu, Giang Diễn Chi.”

Lời vừa dứt, tiệm hoa bỗng chốc lặng tờ. Tống Nam Thu và Tiểu Tân đồng thời nhìn anh với ánh mắt khác nhau. Tống Nam Thu kinh ngạc và nghi hoặc. 

Hôm nay anh bị làm sao vậy nhỉ? Không lẽ… trúng tà rồi sao? Quá đỗi bất thường!

Còn Tiểu Tân thì ngơ ngác chớp mắt, ngay sau đó nở một nụ cười rạng rỡ, vội vàng ngoan ngoãn gật đầu chào hỏi: “Chào anh ạ! Anh rể! Em là Trần Tân, anh cứ gọi em là Tiểu Tân là được ạ.”

Hai chữ “Anh rể” khiến Giang Diễn Chi khựng lại một chút. Một cách xưng hô rất xa lạ làm anh thấy hơi không quen, nhưng cảm giác cũng không tệ lắm. Gương mặt anh không biểu lộ gì nhiều, chỉ gật đầu với Tiểu Tân coi như đáp lễ.

Sau đó, anh quay sang Tống Nam Thu vẫn còn đang thẫn thờ, giọng điệu thân mật: “Tối tôi qua đón em.” Nói xong, chẳng đợi cô kịp phản ứng, anh đã xoay người rời khỏi tiệm.

Mãi đến khi cánh cửa kính khép lại, Tiểu Tân lập tức lao đến bên cạnh Tống Nam Thu, nắm lấy cánh tay cô hào hứng: “Chị ơi! Anh rể đẹp trai quá đi mất!!” Đôi mắt cô ấy như hiện ra hình ngôi sao, “Trước nghe chị nói anh rể là cảnh sát em đã tưởng tượng rồi, nhưng không ngờ ngoài đời lại cực phẩm thế này! Dáng người đó, khí chất đó, tuyệt cú mèo!”