Trở lại trong xe, Tống Nam Thu cân nhắc hồi lâu mới mở lời: “Chiếc túi đó… hay là trả lại đi anh”

Giang Diễn Chi nghiêng đầu nhìn cô một cái: “Em nghẹn nãy giờ, chỉ là để nói với tôi chuyện này thôi sao?”

Tống Nam Thu thật thà gật đầu: “Tôi có tra giá thử rồi, đắt quá. Với lại hằng ngày tôi đều ở tiệm hoa, bê cây cuốc đất, căn bản không dùng đến túi tốt như vậy đâu.”

Giang Diễn Chi im lặng vài giây, đợi xe rẽ qua một ngã tư, anh mới lên tiếng: “Tôi nghe nói đồ xa xỉ là một dạng giữ giá.”

Lý do này nghe chẳng giống một lời giải thích, mà giống một sự kiên định hơn. Không đợi Tống Nam Thu nói thêm gì, anh nhìn thẳng phía trước, bổ sung một câu: “Từ lúc kết hôn đến giờ, hình như chúng ta luôn phân chia quá rạch ròi.”

Tống Nam Thu quay sang nhìn anh, cô không hiểu ý tứ trong câu nói này là gì. Chẳng phải lúc mới cưới họ đã nói rõ rồi sao? Rằng sẽ không can thiệp vào chuyện của nhau?

Đúng lúc này, xe ngoặt một cái, tiến vào hầm gửi xe của một siêu thị lớn. Giang Diễn Chi tìm chỗ đỗ, tắt máy. Anh tháo dây an toàn, quay sang nhìn cô: “Chúng ta là vợ chồng.”

Cho nên không nên phân chia rạch ròi như vậy.

Tống Nam Thu nghe mà như lạc vào sương mù, không biết đáp lại thế nào. Giang Diễn Chi không đợi cô trả lời, anh xuống xe vòng qua phía ghế phụ, mở cửa cho cô.

“Vào siêu thị mua ít đồ đi. Sẵn tiện ăn cơm ở đây rồi hãy về.”