Sáng hôm sau, Tống Nam Thu bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức. Vị trí bên cạnh trên giường đã trống không, chỉ còn lại chút hơi ấm nhàn nhạt.
Cả người cô có cảm giác hệt như lần đầu tiên hai người thân mật, vừa bải hoải vừa mềm nhũn. Cô chống tay ngồi dậy, nhìn thấy đôi dép lê trong nhà đã được đặt ngay ngắn cạnh giường. Việc này đã trở thành thói quen, cô xỏ dép rồi đi thẳng vào phòng tắm.
Sau khi làm vệ sinh cá nhân, cô định nhấn nút xả nước thì tầm mắt vô tình lướt qua thùng rác bên cạnh. Bên trong là vài vỏ bao bảo vệ đã qua sử dụng. Những hình ảnh hỗn loạn và nóng bỏng của đêm qua ngay lập tức ùa về trong tâm trí, đặc biệt là sự đòi hỏi và dây dưa khác hẳn ngày thường của anh…
Gương mặt Tống Nam Thu nóng bừng. Cô đi tới bồn rửa mặt, vừa ngẩng đầu nhìn vào gương liền sững sờ.
Trên cổ cô, từ sau tai kéo dài xuống xương quai xanh là những vết đỏ đậm nhạt đan xen, nổi bật rõ rệt trên làn da trắng ngần. Bình thường anh cũng hay để lại dấu vết, nhưng hầu hết anh luôn rất kiềm chế ở những nơi quần áo có thể che khuất, ví dụ như trên ngực. Lần này, anh lại chọn toàn những vị trí lộ liễu thế này.
Cô nhìn mình trong gương, nhíu mày thật sâu. Cô thực sự không hiểu nổi người đàn ông này đang nghĩ gì trong đầu. Thế này thì hôm nay cô ra ngoài kiểu gì đây? Đang là giữa mùa hè, chẳng lẽ cô lại diện một chiếc áo cao cổ xuống phố?
Thở dài một tiếng, cô nặn kem đánh răng, cố gắng dùng việc chải răng để xua đi những hình ảnh và suy đoán lung tung trong đầu.
Xong xuôi, cô định xuống bếp tìm chút gì đó bỏ bụng. Vừa mới chạm tay vào nắm đấm cửa phòng ngủ, chiếc điện thoại trên tủ đầu giường đã vang lên. Là Chu Mạch Mạch gọi tới.
Vừa bắt máy, giọng Mạch Mạch đã oang oang: “Thu Thu! Cậu không sao chứ? Cái tên ‘mặt tảng băng’ tối qua mang cậu về có bắt nạt cậu không đấy?”
Nhắc đến Giang Diễn Chi, trong đầu Tống Nam Thu lại hiện lên cảnh anh ấn cô vào tường phòng tắm đêm qua, vừa cắn tai cô vừa làm những động tác đáng xấu hổ. Vành tai cô khẽ đỏ lên: “Chắc là… không đâu…”