Giang Diễn Chi không trả lời ngay, anh chỉ đẩy tách cà phê về phía trước mặt cô: “Ăn nhanh đi.”

Tống Nam Thu mang theo một bụng nghi vấn nhưng cũng không tiện hỏi thêm, chỉ đành cúi đầu tiếp tục dùng bữa. Sợi dây thần kinh trong lòng cô càng lúc càng căng thẳng. Cô không ngừng suy đoán, rốt cuộc anh đang định giở trò gì?

Cơm nước xong, cô quay về phòng ngủ thay quần áo. Có lẽ vì tâm trí còn mải cân nhắc xem sáng nay anh có nghe thấy cuộc trò chuyện giữa cô và Mạch Mạch hay không, và nếu có thì nghe được bao nhiêu, dẫn đến việc cô có chút thất thần. Cô tùy tiện lấy một chiếc váy liền sọc xanh từ tủ đồ, tròng vào người rồi đi ra ngoài mà chẳng buồn soi gương.

Vừa mở cửa bước ra, ánh mắt Giang Diễn Chi đã bắn thẳng về phía cổ cô.

“Em cứ thế này mà ra cửa sao?” Anh hỏi, ánh mắt dừng lại trên vùng da ấy, thâm trầm hơn vài phần.

Thấy anh nhìn chằm chằm vào mình, Tống Nam Thu sờ sờ mặt, cứ ngỡ anh đang ám chỉ chuyện gì khác nên có chút quẫn bách: “Tôi… bình thường tôi không thích trang điểm.”

Giang Diễn Chi rũ mắt, che giấu cảm xúc nơi đáy mắt, anh xoay người đi về phía cửa: “Vậy đi thôi.”

Biểu cảm vừa rồi của anh là sao chứ? Tống Nam Thu càng cảm thấy kỳ lạ hơn.

Cho đến khi ngồi lên ghế phụ, thắt xong dây an toàn và xe đã lăn bánh ra khỏi tiểu khu, ánh nắng chói chang rọi thẳng vào mặt khiến cô phải kéo tấm chắn nắng xuống để soi gương. Trong gương phản chiếu rõ mồn một vùng cổ và xương quai xanh của cô chi chít những vết đỏ đậm nhạt không đồng nhất. Với thiết kế cổ tròn thấp của chiếc váy, có thể nói là “mọi thứ hiện ra trước mắt”.

Đặc biệt là da cô rất trắng, những dấu vết kia vì thế mà càng thêm chói mắt. Tống Nam Thu trợn tròn mắt, gương mặt đỏ bừng như sắp bốc cháy. Hèn gì lúc nãy anh cứ nhìn chằm chằm vào đó! Thế mà cô lại định mang theo cái đống “chứng cứ phạm tội” này ra đường sao? Lại còn đi trung tâm thương mại nữa chứ?!