Chứng minh kết hôn?
Chứng minh gì cơ?
Nghi vấn ấy ngay lập tức được giải đáp khi Giang Diễn Chi dẫn cô bước vào một cửa hàng trang sức lộng lẫy, ánh đèn rực rỡ chiếu rọi những tủ kính sáng loáng.
Suốt cả quãng đường, Tống Nam Thu chỉ biết cúi đầu lủi thủi đi sau lưng anh. Dù vậy, cô vẫn cứ cảm thấy ánh mắt của những nhân viên tư vấn sau quầy đều vô tình hay hữu ý lướt qua vùng cổ của mình.
Trái lại Giang Diễn Chi lại vô cùng thản nhiên. Anh đứng sững trước quầy nhẫn kim cương, ngón tay thon dài chỉ về phía một mẫu nhẫn có thiết kế đơn giản, thanh lịch phía sau lớp kính không một vết bụi.
“Cái này được chứ?” Anh nghiêng đầu hỏi cô, giọng điệu hệt như đang hỏi về một quy trình công việc.
Lúc này Tống Nam Thu chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi khiến cô không tự nhiên này, làm gì còn tâm trí mà chọn với lựa. Cô liếc nhanh qua vệt sáng lấp lánh kia rồi gật đầu lia lịa: “Được, đẹp lắm ạ.”
Toàn bộ quá trình diễn ra nhanh đến mức không tưởng. Cho đến khi vòng nhẫn lành lạnh được lồng vào ngón áp út, cô mới có một cảm giác chân thực đến ngỡ ngàng. Chọn nhẫn, thanh toán, mọi thứ liền mạch dứt khoát. Thậm chí Giang Diễn Chi chẳng cần hỏi kích cỡ, nhưng con số anh đọc ra lại chính xác không sai một ly.
Trở lại trong xe, động cơ khởi động, xe từ từ rời khỏi trung tâm thương mại. Tống Nam Thu nhìn phố xá lướt nhanh qua cửa sổ, ngón tay mân mê chiếc nhẫn lạ lẫm trên tay, lúc này cô mới sực nhớ ra để hỏi: “Sao đột nhiên anh lại muốn mua nhẫn vậy?”
Mắt Giang Diễn Chi nhìn thẳng, một tay đặt trên vô lăng, góc nghiêng của anh mờ ảo dưới ánh đèn đường loang loáng. Anh im lặng vài giây rồi mới đáp: “Lẽ ra nên mua từ sớm rồi.”