Khi anh nói những lời đó, ngữ khí vô cùng bình thản, cứ như đang dặn dò “Trời lạnh rồi, mặc thêm áo vào” vậy, nhưng cái vẻ tàn nhẫn tiềm tàng trong đó lại rõ mồn một.
Tống Nam Thu liếc nhìn về phía góc tường, nơi đó có chất đống một ít gạch đá, chắc là của hộ kinh doanh nào đó đang sửa sang nên tạm thời để ở đó.
“Nghe rõ chưa?” Giang Diễn Chi hỏi lại một câu, ánh mắt khóa chặt lấy cô.
“… Vâng.” Tống Nam Thu khẽ đáp.
Giang Diễn Chi không nói thêm gì nữa, anh xoay người sải bước đi về phía trước. Bước chân anh rất rộng, Tống Nam Thu phải đi nhanh mới có thể theo kịp. Đi được một đoạn không xa, Giang Diễn Chi đột ngột dừng lại mà không hề báo trước.
Tống Nam Thu không kịp hãm đà, “cốp” một cái, trán cô đập thẳng vào tấm lưng vững chãi của anh, sống mũi cũng bị va chạm đến đau xót.
“Ưm…”
Cô xuýt xoa che mũi, còn chưa kịp phản ứng thì Giang Diễn Chi đã xoay người lại. Anh không nói lời nào, chỉ cúi đầu nhìn cô một cái, sau đó nắm lấy bàn tay đang che mũi của cô, dắt cô tiếp tục đi về phía trước.
Tống Nam Thu bị anh kéo đi, bước thấp bước cao bên cạnh anh, lòng bàn tay cô cảm nhận rõ rệt hơi ấm từ anh truyền sang. Cô cúi đầu, nhìn hai bàn tay đang đan vào nhau. Tay anh rất lớn, rất đẹp, khớp xương rõ ràng, bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé của cô.
Đây là… lần thứ mấy rồi? Lần thứ mấy ở bên ngoài, anh nắm tay cô như thế này?