Giang Diễn Chi khẽ nhếch môi, nụ cười mang chút tự giễu: “Đôi khi cháu nghĩ, cái nghề này của mình hiểm nguy rình rập, sống nay chết mai. Kết hôn với ai, xem ra cũng chỉ làm khổ người ta mà thôi.”
Anh thậm chí đã nghĩ, lẽ ra ngay từ đầu, anh không nên đi xem mắt.
Trong văn phòng chìm vào một khoảng lặng kéo dài. Phó cục trưởng Chương lặng lẽ nhìn anh rất lâu. Ông chậm rãi đứng dậy, tựa lưng vào cạnh bàn cùng với anh: “Câu này của cháu làm chú nhớ đến thầy cháu năm xưa, ông ấy cũng từng hỏi chú đúng một câu như thế.”
Ông quay đầu lại nhìn anh: “Nhưng cuối cùng thầy cháu vẫn cưới cô cháu, sinh ra Lăng Lỗi và Lăng An. Cháu biết vì sao không?”
Giang Diễn Chi nhìn ông, im lặng chờ đợi.
Phó cục trưởng Chương vỗ vai anh: “Bởi vì tình cảm là thứ không nói đạo lý, cũng chẳng tính toán thiệt hơn. Không phải cháu thấy không nên là nó sẽ không đến, cũng chẳng phải cháu thấy mình làm lỡ dở người ta là có thể trốn tránh được.”
“Cháu chỉ nhìn thấy nỗi đau sau khi mất đi, điều đó đúng là đau đến tận cùng xương tủy. Nhưng cháu có từng nghĩ, trước khi mất đi, những ngày tháng bên nhau, những lúc có người chờ cháu về nhà, thắp sáng cho cháu một ngọn đèn… đối với thầy cháu, đối với những đồng đội đã ngã xuống, và đối với cả chính cháu, nó có ý nghĩa gì không?”
“Đó là điểm tựa, là lớp lót mềm mại và ấm áp nhất bên trong bộ áo giáp lạnh lẽo. Nó cho cháu biết rằng dù bên ngoài có nguy hiểm, mệt mỏi hay khó khăn đến đâu, luôn có một nơi, có một người là chốn để cháu quay về.”
Ông thở dài: “Đúng, công việc của chúng ta đặc thù, hiểm nguy cao, nợ gia đình rất nhiều. Nhưng đó không phải là lý do để chúng ta tước đoạt quyền được hưởng thụ tình cảm và cuộc sống gia đình bình thường của chính mình, cũng như của người khác.”
“Cô cháu từng nói, bà ấy chưa bao giờ hối hận vì đã gả cho thầy cháu, dù ngay cả cuối cùng cũng không được thấy mặt. Bà ấy bảo, những năm tháng tươi đẹp đó đủ để bà ấy nhớ cả đời. Bà ấy mãi mãi cảm thấy tự hào và vinh quang vì ông ấy.”