Về đến nhà, đèn cảm ứng ở huyền quan bật sáng.

Tống Nam Thu vừa khom lưng đổi giày, vừa như nhớ ra điều gì đó, tự nhiên cất tiếng hỏi người đàn ông vừa bước vào sau lưng: “Tối nay anh ăn gì chưa?”

“Ừm.” Giang Diễn Chi đáp một tiếng, giọng điệu có chút hờ hững.

Tống Nam Thu không để tâm, cô đi thẳng đến tủ lạnh, mở cửa lấy ra mấy hộp giữ tươi. Bên trong là thức ăn đã làm sẵn do mẹ chồng gửi tới lúc chiều.

“Lúc trưa mẹ anh có gọi cho tôi, bà nói là bà mang đồ ăn qua. Anh có muốn ăn thêm chút gì không?” Cô quay đầu lại hỏi.

Giang Diễn Chi đã đi tới cửa phòng làm việc, nghe vậy bước chân cũng không dừng lại, chỉ bỏ lại một câu: “Không ăn. Tôi còn công việc.”

Dứt lời, cửa phòng làm việc nhẹ nhàng đóng lại. Tống Nam Thu nhìn cánh cửa khép chặt, cô mím môi không nói thêm gì.

Cô lấy mấy hộp thức ăn ra, lần lượt mở nắp. Ba món mặn một món canh, màu sắc vô cùng bắt mắt, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ. Cô cho thức ăn vào lò vi sóng hâm nóng rồi bày biện ra bàn. Đến khi xong xuôi định ngồi xuống ăn, cô mới chợt nhận ra là không có cơm.

Có lẽ mẹ chồng nghĩ họ sẽ tự nấu cơm nên chỉ chuẩn bị thức ăn. Cô nhìn bàn thức ăn nóng hổi, lưỡng lự một chút, cuối cùng vì lười vo gạo nấu cơm nên cô xoay người lấy hai lát bánh mì gối trong tủ lạnh ra cho vào lò nướng.

Sau một tiếng “tinh”, cô bưng đĩa bánh mì nướng vàng nhạt, thơm mùi lúa mạch ngồi xuống bàn ăn. Ba món mặn, một món canh, một bộ bát đũa và hai lát bánh mì. Cô cầm đũa, gắp một miếng rau xanh, lặng lẽ ăn.