Tống Nam Thu “vâng” một tiếng, cô đặt hộp giữ tươi xuống, xoay người lấy chiếc tạp dề màu xanh biển đang treo trên móc. Chiếc tạp dề này là cô mua sau khi dọn đến đây, anh chưa từng mặc qua bao giờ.
Cô mở rộng tạp dề, đi vòng ra sau lưng anh: “Anh nâng tay lên một chút.”
Giang Diễn Chi hơi nhấc cánh tay, nghiêng nhẹ mặt sang một bên. Từ góc độ này nhìn lại, hàng lông mi của cô rủ xuống, vừa dài vừa cong, làn môi đầy đặn, trông có vẻ rất… dễ hôn.
Tống Nam Thu không chú ý đến ánh mắt của anh, cánh tay cô vòng qua eo anh để kéo dây buộc tạp dề từ phía trước ra sau. Động tác này khiến cô không thể không áp sát vào anh. lồng ngực cô gần như chạm vào lưng anh, chóp mũi tràn ngập mùi hương thanh sạch trên cơ thể anh, lẫn chút mùi thuốc lá nhạt.
Ngay khi cô định thắt nút, anh đột nhiên lùi lại một bước. Gò má cô trực tiếp dán vào tấm lưng vững chãi của anh. Cảm giác tiếp xúc bất ngờ ấy khiến da thịt cô như có luồng điện xẹt qua.
Tống Nam Thu nhanh chóng thắt xong nút thắt, vội vàng lùi lại một bước để giãn ra khoảng cách.
“Xong, xong rồi ạ.” Giọng cô có chút mất tự nhiên.
Giang Diễn Chi đứng trước bồn rửa, tiếng nước vẫn chảy rào rào. Anh tiếp tục rửa bát, đáp khẽ: “Ừm.”
Tống Nam Thu xoay người định bước ra khỏi bếp, chưa kịp bình ổn lại vẻ nóng bừng trên mặt thì nghe thấy tiếng chuông gọi video của WeChat vang lên liên hồi từ trong phòng làm việc.
Cô gọi vọng vào bếp: “Điện thoại của anh reo kìa!”