“Tháo kính ra…”
Giọng nói trầm thấp, từ tính xen lẫn chút khàn đặc vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Trên chiếc giường lộn xộn, hai bóng thân hình quấn quýt lấy nhau. Hơi thở nóng rực phả vào bên tai cô gái, mang theo cảm giác tê dại run rẩy.
Hạ Chi Dao hơi ngửa cổ, đôi môi đỏ mọng hé mở, hai cánh tay trắng nõn mảnh khảnh lười nhác treo trên cổ người đàn ông. Ánh mắt anh giấu sau lớp kính tối tăm không rõ, bàn tay đang giữ lấy eo cô vô thức siết chặt thêm vài phần.
Chuỗi Phật bằng gỗ mun trên cổ tay anh cấn vào da thịt khiến cô đau khẽ, cau mày nức nở một tiếng: “Đau…”
Người đàn ông cúi đầu ghé sát, nhẹ giọng dỗ dành: “Dao Dao.”
Hạ Chi Dao mở đôi mắt đẫm nước, đối diện với ánh nhìn nóng bỏng của anh. Cô ngoan ngoãn đưa tay lấy chiếc kính trên mặt anh xuống.
“Chú… Thẩm…” Giọng cô gái mềm mại như muốn tan chảy, âm cuối run rẩy nhẹ nhàng.
Người đàn ông cúi đầu, mang theo ý tứ trừng phạt cắn lấy đôi môi đỏ của cô, khàn giọng hỏi: “Gọi anh là gì?”
Lông mi cô run rẩy rồi rủ xuống, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào: “Nghiên Từ.”
“Thẩm Nghiên Từ.”