Tầm mắt Hạ Chi Dao hơi dao động, ký ức bất chợt bị kéo ngược về ba năm trước.

Cũng tại sân bay này, nhưng ngày đó không phải đón người mà là tiễn đưa. Khi ấy Thẩm Tình cứ ôm lấy cánh tay Thẩm Nghiên Từ không ngừng nũng nịu, đòi chú nhỏ mua cho đủ loại đồ hiệu phiên bản giới hạn. Thẩm Nghiên Từ không nói gì, anh chỉ im lặng bước đến trước mặt Hạ Chi Dao, hơi nghiêng đầu, thâm trầm quan sát cô.

Một lát sau, anh nhẹ giọng hỏi: “Dao Dao muốn quà gì nào?”

Khi ấy tâm trạng Hạ Chi Dao rất tệ, giọng nói buồn bịu: “Cháu không cần quà đâu ạ.”

“Quà chú tặng mà cũng không lấy sao?”

Hạ Chi Dao suy nghĩ một chút rồi ngước lên nhìn anh, đuôi mắt ửng hồng đã phản bội lại tâm tư của cô. Cô cắn môi dưới, thử dò xét: “Vậy… vào ngày sinh nhật của cháu, chú có thể gửi quà cho cháu không? Cái gì cũng được ạ.”

Thẩm Nghiên Từ sững người trong thoáng chốc, rồi rũ mắt cười khẽ: “Được.”

Anh giơ tay xoa đầu cô. Tiếng va chạm thanh thúy của chuỗi Phật đen nhánh khiến tim cô đập loạn nhịp. Cũng chính ngày hôm đó, hình tượng “nam chính vị Phật” trong bộ truyện Trộm Luyến đã ra đời dưới ngòi bút của cô.

Suốt ba năm qua, ngoài quà sinh nhật, cô còn nhận được quà vào các ngày lễ khác từ anh, chỉ trừ lễ Tình nhân.