Thẩm Nghiên Từ đang trong cuộc họp, điện thoại đặt bên tay bỗng rung nhẹ, một khung chat hiện lên trên màn hình.
【 Dao Dao: Chú ơi, cháu đang ở gần đây, chú cho cháu xin địa chỉ được không ạ? (Kèm sticker thỏ tai dài ngoan ngoãn) 】
Anh đưa tay lên che môi, giấu đi khóe miệng không kìm nén được mà cong lên. Nhìn sticker đáng yêu này, anh có thể tưởng tượng ra ở đầu dây bên kia, cô nhóc cũng đang trừng đôi mắt to tròn long lanh, bộ dạng đầy vẻ đáng thương nhìn mình.
Khi buông tay ra, vẻ tươi cười cũng biến mất. Anh gửi vị trí cho Hạ Chi Dao, không quên dặn dò cô chú ý an toàn.
Khoảng nửa giờ sau, Hạ Chi Dao lần theo địa chỉ tìm đến. Vừa bước vào cổng công ty, cô đã bị lễ tân chặn lại. Cô nhân viên mỉm cười chuyên nghiệp: “Xin lỗi, cô có hẹn trước không ạ?”
Hạ Chi Dao lúng túng, hóa ra đến đây còn phải hẹn trước. Cô ngoan ngoãn lắc đầu. Thấy cô trông như sinh viên mới tốt nghiệp, lễ tân cũng không làm khó, nhẹ nhàng hỏi: “Cô muốn tìm ai? Để tôi liên hệ giúp cô.”
Trong lúc cô định bảo tìm trợ lý Thường, cửa thang máy gần đó mở ra. Trợ lý Thường vội vã bước ra, vạt áo vest khẽ bay theo bước chân gấp gáp.
“Cô Hạ.” Anh vẫy tay ra hiệu cho cô. Hạ Chi Dao quay đầu lại cười: “Anh Thường.”
Trợ lý Thường quẹt thẻ cho cô vào, nói nhỏ: “Thẩm tổng đang họp.”
Hạ Chi Dao vẫy tay: “À, tôi không tìm chú ấy.” Nói rồi cô cúi đầu lục trong túi xách lấy ra chiếc USB màu bạc, đưa tới trước mặt anh: “Tôi đến trả USB cho chú… Thẩm.”