Cố Thành Phong khẽ “chậc” một tiếng: “Con người ai chẳng có thất tình lục dục, cậu cứ sống như một bần tăng khổ hạnh thế làm gì.”

Ai quen biết đều biết Thẩm Nghiên Từ thanh tâm quả dục, ai không biết còn tưởng anh là người tu hành tại gia. Thời đại học, không ít nữ sinh nhét thư tình, tặng quà cáp cho anh, nhưng chẳng ai lọt được vào mắt xanh của anh dù chỉ một lần. Mọi người đều cho rằng Thẩm Nghiên Từ mắt cao hơn đầu, tính tình lạnh lùng.

Chỉ có anh ta mới hiểu rõ. Thẩm Nghiên Từ không phải là kiêu ngạo, mà là anh thực sự không có tâm tư đó. Những người trong giới bằng tuổi họ đều đã kết hôn, thậm chí ly hôn cũng có, chỉ có anh vẫn tay vê Phật châu, còn “sạch sẽ” hơn cả hòa thượng.

Thẩm Nghiên Từ rũ mắt im lặng, anh thò tay vào túi áo vest, khi rút ra, giữa những ngón tay thuôn dài là chiếc USB màu bạc nhỏ nhắn. Chiếc USB xoay tròn giữa hai đầu ngón tay anh. Nghe Cố Thành Phong nói, anh nắm chặt nó vào lòng bàn tay, dùng lực khá mạnh.

Anh bưng chén trà lên, thản nhiên đáp: “Thanh tâm quả dục một chút cũng không có gì là không tốt.”

“Cũng không có gì không tốt sao?” Cố Thành Phong cười nhạo một tiếng, với tay lấy một điếu xì gà trong hộp đưa về phía anh: “Hút không?”

Thẩm Nghiên Từ đặt chén xuống: “Không hút.”

“Tạch” một tiếng, ngọn lửa từ bật lửa bùng lên, khói trắng lan tỏa từ miệng Cố Thành Phong. Anh ta liếm môi dưới, dùng mu bàn tay chỉ về phía góc phòng: “Này, bức họa hôm qua tôi nhắc với cậu đấy, xem thử không?”

Giới thượng lưu rất nhiều người thích sưu tầm tranh quý, không ít tác phẩm được đẩy giá lên trời. Thẩm Nghiên Từ là người không mấy mặn mà với mảng này, nhưng anh cũng thường được mời tham dự.

Anh liếc nhìn theo hướng Cố Thành Phong chỉ. Cạnh chân tường là một khung tranh bọc kính đen, phía trên phủ một lớp vải che để tạo cảm giác bí ẩn. Chỉ một cái nhìn lướt qua, Thẩm Nghiên Từ đã mất hứng thú, mọi chú ý của anh lại dồn vào chiếc USB đang nghịch trong tay.