Thẩm Nghiên Từ không đeo kính, đôi mắt đen lúc này nheo lại, chân mày nhíu chặt nhìn Hạ Chi Dao đột ngột xuất hiện ở cửa nhà mình, trong lòng không khỏi nghi hoặc.
Hôm nay cô trông khác hẳn ngày thường: trang phục công sở chỉnh tề, trang điểm nhẹ nhàng, mái tóc dài được buộc gọn sau đầu. Anh thu lại ánh nhìn dò xét, lên tiếng hỏi: “Sao cháu lại ở đây?”
Hạ Chi Dao trấn tĩnh lại, quay đầu nở nụ cười tươi rói với anh: “Sếp Thẩm, chào buổi sáng ạ!”
Nói xong, cô đứng thẳng người, đồng thời giấu nhẹm chai sữa ra sau lưng. Nhưng người đàn ông trước mặt ra tay nhanh hơn cô một bước, bàn tay lớn trực tiếp nắm lấy cổ tay cô, thành công ngăn cản động tác “phi tang”. Cách một lớp áo voan mỏng, Hạ Chi Dao vẫn cảm nhận được nhiệt độ từ lòng bàn tay anh.
Nóng đến bỏng người.
Tầm mắt cô rơi vào bàn tay đang giữ lấy mình, tim đập loạn nhịp. Thẩm Nghiên Từ hơi cúi đầu, lấy đi chai sữa trong tay cô, nhướng mày hỏi: “Trợ lý mới?”
Hạ Chi Dao gật đầu: “Vâng ạ, chẳng phải hôm qua cháu qua trả USB, rồi tiện thể ứng tuyển luôn sao.”
Tiện thể…
Đáy mắt Thẩm Nghiên Từ hiện lên ý cười, anh khoanh tay trước ngực, dáng người cao lớn dựa nghiêng vào tường. Chiếc áo ngủ chỉ cài hờ hai chiếc cúc, để lộ lồng ngực săn chắc. Anh hơi rướn người về phía Hạ Chi Dao, đôi mắt híp lại: “Lấy lệ vậy sao?”
Ánh mắt cô bị yết hầu đang lăn động của anh thu hút, đến nỗi quên cả chớp mắt: “Cũng… không hẳn là lấy lệ.”