Hạ Chi Dao cảm thấy ngực mình chợt lạnh, đồng thời kinh hãi thốt lên: “Thẩm Nghiên Từ!”

Thẩm Nghiên Từ tiến lên một bước, trước khi cô kịp đưa ra lời thắc mắc nào, anh đã giúp cô buộc lại chiếc nơ bướm. Anh thao tác cực kỳ chuẩn xác, thành công che đi phần cổ áo chữ V khoét sâu, không để lộ một chút cảnh xuân nào.

Toàn bộ quá trình diễn ra rất nhanh, thậm chí biểu cảm của anh vẫn nhạt nhẽo, không mang theo một chút dục niệm nào, khiến Hạ Chi Dao có cảm giác anh chỉ đang ký tên vào một tờ văn kiện nào đó.

Cứng nhắc và nghiêm túc.

Thẩm Nghiên Từ cong ngón tay vuốt lại dải nơ đang rủ xuống bên người cô, nhàn nhạt thốt ra hai chữ: “Quá lộ.”

Nói xong, anh lại nhìn ngắm chiếc nơ mình vừa thắt. Ừm, như vậy sẽ không sợ hớ hênh nữa…

“?”

Anh đang làm cái gì vậy?

Hạ Chi Dao mang vẻ mặt nghi hoặc cúi đầu kiểm tra quần áo. Cổ áo này đâu có lớn lắm đâu, đặc biệt là chiếc nơ trang trí này vốn dĩ đã che chắn khá tốt rồi mà. Thẩm Nghiên Từ đã đứng ở cửa, thấy cô còn ngẩn người tại chỗ, anh lên tiếng gọi: “Hạ Chi Dao.”

Cô rùng mình một cái, ngẩng đầu nở nụ cười hối lỗi rồi chạy đến trước mặt anh, cô cầm lấy xấp văn kiện trên bàn, ngoan ngoãn đi theo ra ngoài.