Hai người bước vào thang máy, mãi đến khi cửa khép lại hoàn toàn, Thẩm Nghiên Từ mới nhàn nhạt lên tiếng:

“Dao Dao lớn thật rồi, giờ lời chú nói cháu không thèm nghe nữa.”

Sống lưng Hạ Chi Dao cứng đờ, cô buông bàn tay đang nghịch vạt váy ra, cười hì hì hỏi lại: “Cháu không nghe chú nói gì cơ ạ?”

Cửa thang máy mở ra. Thẩm Nghiên Từ đứng yên không nhúc nhích, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn xoáy vào cô, anh tiến lại gần cô thêm một bước. Có lẽ do áp suất quanh người anh lúc này hơi thấp, Hạ Chi Dao lập tức như cọng rau héo, cô nhận sai ngay lập tức. Cô quay mặt đi chỗ khác, hoàn toàn không dám đối diện với ánh mắt ấy, vô thức lùi lại hai bước.

Thẩm Nghiên Từ rũ mắt, khẽ bật cười: “Nếu lời Chú Thẩm nói cháu không nghe, vậy lời Sếp Thẩm nói, cháu có nghe không?”

Đến khi cô quay đầu lại, Thẩm Nghiên Từ đã sải bước ra khỏi thang máy từ lâu. Cô đưa tay vuốt ngực, thở phào nhẹ nhõm rồi vội vã chạy theo.

Thẩm Nghiên Từ mở cửa ghế phụ cho cô, đợi cô ngồi vững liền ném một chiếc áo vest vào lòng cô. Hạ Chi Dao nhíu mày, vẻ mặt đầy ghét bỏ: “Sếp Thẩm ơi, hôm nay 38 độ đấy ạ.”

“Ừ, mặc vào đi.”

Hạ Chi Dao: “…”

Thẩm Nghiên Từ vòng về phía ghế lái, vừa đóng cửa xe lại thì một bóng hình đột ngột áp sát trước mắt. Hạ Chi Dao rướn người tới trước mặt anh, một tay tựa vào hộp tỳ tay, tay kia với lấy dây an toàn của anh.