Hạ Chi Dao đứng tại chỗ gãi đầu, nhìn quanh một vòng mà chẳng thấy biển tên đường nào, chỉ đành ngước lên nhìn tấm màn hình lớn trên đỉnh đầu.

“Cháu đang ở một quảng trường, cách khách sạn rất gần ạ.”

Đầu dây bên kia, Thẩm Nghiên Từ đặt túi đồ ăn xuống bàn, vừa bước nhanh ra cửa vừa nói: “Đứng yên đó đừng chạy lung tung, chú qua ngay đây.”

Cúp máy xong, Hạ Chi Dao cất điện thoại vào túi. Quảng trường rất rộng và náo nhiệt. Cô chờ không lâu thì Thẩm Nghiên Từ đã tới. Nhìn thấy cô gái nhỏ đang cười rạng rỡ với mình, dây thần kinh căng thẳng của anh mới giãn ra. Anh đứng lại quan sát xung quanh: “Sao cháu lại chạy tới tận đây?”

Hạ Chi Dao đung đưa hai tay: “Cháu buồn chán quá nên muốn ra ngoài đi dạo một chút.”

Thẩm Nghiên Từ khẽ cười, anh đưa tay chỉnh lại lọn tóc mái hơi rối của cô, giọng nói rất nhẹ, mang theo vài phần nuông chiều và dung túng: “Đói không? Thời gian còn sớm, chú đưa cháu đi dạo nhé?”

Đôi mắt Hạ Chi Dao lập tức sáng rực lên, cô gật đầu lia lịa. Tới Ô Hải mấy ngày nay cô luôn muốn đi chơi, tiếc là lịch trình bận rộn quá. Thẩm Nghiên Từ chọn một hướng rồi quay sang nhìn cô, đáy mắt đong đầy ý cười: “Đi nào.”

Hai người một trước một sau bước đi. Thẩm Nghiên Từ nhướng mày, thấy cô cứ đi chậm hơn mình hai bước chân liền chủ động thả chậm nhịp độ để chờ cô.

Trên quảng trường có rất nhiều gian hàng nhỏ. Hạ Chi Dao nhanh chóng trở nên năng động hẳn lên. Cô và Thẩm Tình vốn có thói quen dạo chợ đêm, đi trung tâm thương mại, lần nào không tay xách nách mang đồ đạc thì nhất quyết không về. Thẩm Nghiên Từ thong thả đi theo sau, thỉnh thoảng lại vươn tay che chắn cho cô khỏi đám đông.

Hạ Chi Dao đang mải mê chọn đồ chơi nhung ở một sạp hàng thì chiếc mũ lưỡi trai bỗng bị ai đó nhấc ra, ngay sau đó một chiếc bờm tai thỏ rơi xuống đỉnh đầu cô. Cô buông món đồ chơi xuống, đưa tay lên sờ, rồi ngơ ngác đối diện với đôi mắt tràn ngập ý cười của người đàn ông.