Thẩm Nghiên Từ về phòng tắm rửa. Hai mươi phút sau, anh bước ra trong bộ đồ ngủ màu xanh đen. Dây thắt lưng buộc hờ hững, trên lồng ngực săn chắc vẫn còn vương vài giọt nước li ti, lăn dọc theo những múi cơ bụng rắn chắc rồi biến mất sau lớp vải.

Anh đi tới sofa ngồi xuống, cầm điện thoại lên xem.

【 Dao Dao: Chuyển khoản 1.000.000】

【 Dao Dao: Thẩm Nghiên Từ, đây là tiền mua đồ hôm nay, cháu gửi lại chú ạ. 】

Anh không đeo kính, đôi mắt đen sâu thẳm không còn lớp rào cản nào che đậy. Anh nhíu mày, đưa tay chạm nhẹ lên môi. Cô nhóc này đột nhiên chuyển khoản cho anh, là muốn vạch rõ ranh giới sao? Đồ nhóc không có lương tâm.

Thẩm Nghiên Từ xem như không thấy, thậm chí không buồn bấm nhận tiền. Anh thoát ra, liên lạc với Thường Dục để xử lý nốt vài việc công ty, tiện thể báo số hiệu chuyến bay và giờ đón vào ngày mai.

Một lúc sau, anh tắt máy ném sang bên cạnh, rồi quay sang nhìn chiếc kẹp tóc hình củ cà rốt đặt cạnh mắt kính. Đây là món quà anh nảy ra ý định mua lúc mua bờm tai thỏ cho cô. Chiếc kẹp tóc không lớn, phía dưới là kẹp tăm, phía trên là một củ cà rốt bằng bông xù xì rất đáng yêu.

Anh cầm nó lên mân mê trong tay.

Con thỏ… củ cà rốt… Liệu có dụ dỗ được cô nhóc không đây?


Sáng hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, Hạ Chi Dao đã bị báo thức gọi dậy. Cô nghiêng người, tay quờ quạng trên bàn tìm điện thoại. 5 giờ rưỡi sáng.