Thẩm Nghiên Từ bước ra khỏi biệt thự nhưng anh không vội đi ngay. Anh dựa người vào thân xe, cúi đầu trả lời vài tin nhắn. Bức tường bên cạnh biệt thự phủ đầy dây thường xuân xanh mướt, ông Thẩm thích không gian u tĩnh này nên không cho ai chặt bỏ, cứ cách một thời gian ông lại gọi người tới cắt tỉa gọn gàng.

Anh cầm điện thoại chụp một tấm ảnh bức tường xanh ấy, định đăng lên vòng bạn bè. Thế nhưng, bài đăng đầu tiên đập vào mắt anh lại là của Hạ Chi Dao.

【 Dao Dao: Không theo đuổi nữa, lão nam nhân khó tán quá đi mất. 】

Cơn gió nhẹ lướt qua làm những tán lá thường xuân xào xạc. Ngón tay Thẩm Nghiên Từ hơi khựng lại, ánh mắt anh thoáng chút thẫn thờ. Anh trầm mặc một lát, định để lại một dấu chấm hỏi dưới bài đăng của cô thì điện thoại của Thẩm Tình gọi tới.

“Chú út!”

“Dao Dao thất tình rồi!”

Thẩm Nghiên Từ không nói gì, anh nhớ lại đêm qua ngay trước lúc anh nhận điện thoại của Tống Nhiên, dường như Dao Dao có điều gì muốn nói với anh.

Đầu dây bên kia Thẩm Tình vẫn thao thao bất tuyệt: “Dao Dao vừa đăng bài đấy, cậu ấy thích một lão nam nhân ở công ty chú! Theo đuổi cũng lâu rồi mà lão đó lại dám chê Dao Dao nhỏ tuổi! Nực cười thật, Dao Dao còn chưa chê lão đó già thì thôi chứ!”

Lão nam nhân: “…”

Thẩm Tình cười hì hì: “Hừ, đừng tưởng Dao Dao nhà chúng ta không ai theo đuổi, cháu đã sắp xếp hết rồi, hẳn 100 anh chàng người mẫu, cho cậu ấy chọn thoải mái!”