Hạ Chi Dao nhìn quanh một vòng, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng Thẩm Tình đâu cả.
Thẩm Nghiên Từ đã đứng dậy khỏi sofa. Theo từng cử động của anh, hai vạt áo sơ mi mở rộng hơn, để lộ cả những múi cơ bụng săn chắc, quyến rũ. Một bước, hai bước, anh càng lúc càng tiến lại gần. Hạ Chi Dao bị khí thế của anh ép đến nghẹt thở, bước chân vô thức lùi lại cho đến khi lưng chạm sát vào vách tường lạnh lẽo.
Ánh mắt cô dao động: “Chú… Chú út… sao chú lại ở đây?”
Mũi giày da đen bóng dừng lại ngay sát mũi giày thể thao trắng, chạm nhẹ vào nhau. Thẩm Nghiên Từ rũ mắt, giọng anh khàn đặc: “Tại sao chú lại không thể ở đây?”
Một câu hỏi ngược khiến Hạ Chi Dao cứng họng. Cô quay mặt đi, né tránh ánh nhìn của anh. Thẩm Nghiên Từ không để cô toại nguyện, anh đưa tay nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với mình lần nữa.
“Tại sao Dao Dao lại ở đây?”
Hạ Chi Dao chớp mắt, đôi tay cô không biết đặt vào đâu đành nắm chặt lấy dây túi xách. Cô cắn môi, ngước lên quật cường đáp: “Tất nhiên là tới đây chơi rồi ạ.”
Chân mày Thẩm Nghiên Từ khẽ giật hai cái: “Chơi cái gì?”
Hạ Chi Dao nhướng mày, dõng dạc: “Thì không vui nên tới uống rượu, ca hát! Muốn chơi thế nào thì chơi thế đó thôi!”
Bàn tay đang mơn trớn má cô bỗng thu về. Anh gật đầu, hàng mi đen rủ xuống, anh nhíu mày như đang suy nghĩ điều gì. Bất chợt, anh ngẩng đầu hỏi cô: “Thế nếu chơi vui thì sao? Cháu có muốn hôn không?”