Hạ Chi Dao nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Thẩm Nghiên Từ mà có chút mơ hồ. Ngay trước lúc đi tắm, cô vừa mới dọn dẹp phòng xong, đâu có thấy món đồ nào dư ra.
Cô gãi gãi đầu, quay lại nhìn quanh một vòng: “Anh để quên cái gì ạ? Em…”
Ánh mắt Thẩm Nghiên Từ sâu thẳm, anh không đợi cô nói hết câu đã lách qua vai cô bước thẳng vào phòng.
“Thẩm Nghiên Từ?”
Hạ Chi Dao buông tay, vội vàng đuổi theo. Mục tiêu của Thẩm Nghiên Từ rất rõ ràng, anh đi tới trước phòng tắm, giơ tay đẩy cánh cửa còn khép hờ ra.
Cô vừa mới tắm xong, hơi nước bên trong vẫn chưa tan hết, đọng lại trên mặt kính thành những giọt nước lăn dài. Không khí thoang thoảng mùi sữa tắm hương hoa quế, ngọt ngào mà không ngấy.
Hạ Chi Dao đứng phía sau, trố mắt nhìn Thẩm Nghiên Từ đứng trước bàn đá, những ngón tay dài thon thả vươn tới ly súc miệng của cô, nắm lấy một vật dài màu hồng phấn rồi nhẹ nhàng lấy ra.
Cô không thể tin được, đứng sau lưng anh hỏi khẽ: “Cái anh nói để quên… là tuýp kem đánh răng ạ?”
Thẩm Nghiên Từ rũ mắt, ở góc độ cô không nhìn thấy, vành tai trái của anh đã ửng đỏ. Anh cúi đầu “ừ” một tiếng, giọng nói nhiễm hơi men vừa trầm vừa khàn, mang theo chút âm rung gợi cảm.
“Ừ, kem đánh răng.”