Ngày hôm sau vừa vặn là thứ sáu. Thẩm Nghiên Từ chở cô trợ lý sinh hoạt đã tự ý nghỉ việc bốn ngày đi làm.

Hạ Chi Dao vừa ngồi vào vị trí, đồng nghiệp xung quanh lập tức ùa tới hỏi han ân cần.

“Dao Dao, em đã đỡ hơn chưa?”

“Nghe nói em bị ốm, sao rồi, có đi bệnh viện khám không?”

Hạ Chi Dao bị hỏi đến ngơ ngác, cô cất túi xách lên bàn, gãi gãi đầu. Chỉ có thể cứng người tiếp lời: “Em khỏe hơn rồi ạ.”

Nói xong, cô đảo mắt liên hồi, vô tình hay cố ý lén nhìn về phía văn phòng của Thẩm Nghiên Từ. Tấm kính mờ sát đất lúc này đã được chỉnh sang chế độ trong suốt, mọi thứ bên trong đều hiện ra rõ mồn một. Thẩm Nghiên Từ đã ngồi vào bàn làm việc, vẻ mặt nghiêm túc nghe điện thoại.

Sau khi nhóm nữ sinh ríu rít hẹn cô trưa nay cùng đi ăn cơm căn tin xong, họ mới tản đi. Hạ Chi Dao ngồi tại chỗ, theo thói quen lại nhìn về phía văn phòng. Người đàn ông đã không còn ngồi ở bàn nữa mà đang đứng trước cửa sổ sát đất, tay cầm điện thoại trò chuyện.

Cô lấy điện thoại ra, khôi phục lại những tấm ảnh chụp lén anh đã xóa trong thùng rác hôm nọ, rồi lén chụp thêm một tấm nữa, lúc này mới bắt đầu tập trung vào máy tính làm việc.

Suốt buổi sáng, văn phòng Thẩm Nghiên Từ người vào kẻ ra không ngớt. Hạ Chi Dao giúp anh châm nước hai lần nhưng đến một câu cũng không kịp nói, anh đã bị một nhóm khác gọi đi họp.

Buổi trưa, cô giữ lời hứa đi ăn cùng đồng nghiệp. Sau khi đặt cơm phần cho Thẩm Nghiên Từ xong, cô mới xuống lầu. Đến khi cô quay lại, tấm kính trong suốt ban sáng đã chuyển về chế độ mờ ảo.