Trần Tử Húc đưa đầu lưỡi đẩy nhẹ bên má, giơ tay quệt môi, lập tức hiểu ra ý tứ trong lời nói của Chu Uyển. Đây là cô ta đang chê cái “cây” mình đang ôm không đủ cao, nên lại nhắm đến cái cây khác to lớn hơn đây mà.

Anh ta cười nhìn cô ta: “Có thể có quan hệ gì chứ, quan hệ cấp trên cấp dưới thôi.”

“Cấp trên cấp dưới?” Chu Uyển đảo mắt một vòng, nhớ lại dáng vẻ tự nhiên của Hạ Chi Dao khi gặp Thẩm Nghiên Từ, lại hỏi tiếp: “Trợ lý sao?”

Thế mà Thẩm Nghiên Từ lại để một sinh viên chưa tốt nghiệp làm trợ lý cho mình?

Trần Tử Húc không đáp lời, chỉ trao cho cô ta một cái nhìn đầy thâm ý, rồi đứng dậy ném một tấm thẻ lên bàn: “Thanh toán!”

Chu Uyển bưng ly rượu lên, cười khúc khích uống cạn, nói lời cảm ơn với Trần Tử Húc: “Cảm ơn Tiểu Trần tổng đã mời rượu.”

Đặt chiếc ly không trở lại quầy bar, Chu Uyển xách túi xách đứng dậy đi về phía phòng bao. Vừa mở cửa, cánh tay cô ta đã bị người bên trong thô bạo lôi vào. Trong cơn đất trời đảo lộn, Chu Uyển bị đè xuống ghế sofa.

Phía trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói kìm nén của người đàn ông: “Bảo bối, hôm nay sao lại đi lâu thế?”

Chu Uyển ánh mắt né tránh: “Trang điểm… hơi mất thời gian một chút.”

Lâm Tiêu mạnh bạo xoay mặt cô ta lại: “Vậy để anh kiểm tra xem nào.”